Skip to main content

Xach Balo Len Va Di




            Its English Name is "Take Backpack and Travel".

This is the book of author  Huyen Chip.She has just graduated from Stanford University. She story-tell about her trip with the hard finance and economic condition. But she still travels over the world through 25 nations with the first 700 $. This is her first book and it received many two-sided reactions. Author had faced some difficulties and depression when publishing her first book but she had claimed that it taught her many lessons. This book may not leave any lessons or any emotion after ending it but you can have some basic skills when backpacking tourism like use CouchSurfing app when you don't have any accomodation over a night,some Asian tradition. Individually, I'm not the guy who cares much about the religions and their tradition,festival,e.t.c. Thus, when she mentioned the religious story I felt confused and had to focus on its content to understand the whole story. I rather love her stories with her friends, with the local resident better. There is another point that  I'm not interested in the Asia tradition so I didn't like it as much as the story about the Europe one. This book seems like the encyclopedia of Asia and Africa traveling. It will be beneficial for the one who loves these continents.







FOLLOW ME:

follow me on twitter


follow me on instagram


follow me on facebook



Comments

  1. Hey, I have a question. After reading it, do you feel inspired by her? Like you wanna pack your pack bag and go?

    ReplyDelete
    Replies
    1. I am not a fan of traditional travelling but I wanna pack my bag and go to Stanford like her :)))))

      Delete
  2. "Đường đến Stanford" is also another wonderful book of her. Wonder whether you've read it yet

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

To All The Girls I've Loved Before

  Warning : Cơm tró và đây là post tình yêu đầu tiên trên Blog của mình  Mình đã từng nghĩ rằng, mình không thể yêu ai được nữa: một phần vì mình còn tập trung vào công việc, một phần vì mình không còn muốn yêu ai từ sau mối tình trước. Mình từng tuyên bố rằng: "Gái gú là phù du. Mình không bao giờ để ai xen vào việc học tập của mình và việc làm tới năm mình 30 tuổi". Peer pressure mà!  Mình gặp Hồng Ân là cái duyên, chúng mình biết nhau cả năm trời nhưng ngại nói chuyện với nhau. Mãi tết năm 2022 thì mình mới được nói chuyện với Ân và cho tới sau tết thì mình mới bắt đầu có cảm tình với Hồng Ân và khi 1 trong 2 nói lời đó trước thì mình cũng đổ. Quen Hồng Ân rồi, mình mới bắt đầu yêu trở lại, cảm giác ghen tuông, giận dỗi, buồn rồi tha thứ mới bắt đầu quay lại với mình. Ừ - biết yêu! ^^. Mình nhớ rằng mình đã từng có cảm giác này với tình đầu nhưng càng về sau mình càng không còn cảm giác đó, do đó mình không còn biết cảm giác yêu. Nhưng tới Hồng Ân thì mình mới nhớ lại ...

Không Biết Rằng 10 Năm Sau, Mình Sẽ Như Thế Nào Ha?

 "Không biết rằng 10 năm sau, mình sẽ như thế nào ha? " Câu hỏi này luôn vang trong đầu mình Hôm nay khi nói chuyện với Key, tự nhiên mình hỏi Key rằng: "Không biết Hấu với Key, sau 10 năm nữa tụi mình sẽ như thế nào ha? Anh Hấu không biết rằng 10 năm sau, lúc đó anh 29 tuổi rồi, em cũng vậy. Lúc đó không biết vợ/chồng của mình là ai? Anh lúc đó đang làm giám đốc hay nhân viên? Anh có còn sống ở Việt Nam không hay là qua nước ngoài rồi? Lúc đó ai sẽ là người còn sót lại trong ký ức người kia?" Câu hỏi đó có lẽ là một trong những thứ đụng vào Insight của mình nhiều nhất. Mình luôn hoài nghi về năng lực của bản thân, mình hay hỏi mẹ " Mẹ thấy con như thế nào?".  Ở tuổi 19, mình đã có những mối quan hệ, những người bạn tốt cho hành trang sau này. Mình cũng đã có kha khá những trải nghiệm, từ việc đi làm sớm hồi cấp 2. Mình trải nghiệm tham gia Khoa học kỹ thuật ngay khi sát thi Đại Học. Mình cũng có cái Blog nho nhỏ này cho mình. Mình trải nghiệm về việc làm ...

Bàn Về Nhật Bản Và Nhìn Lại Nước Ta

Dựa trên quan điểm cá nhân và góc nhìn của mình. Một trong những điểm độc đáo của Nhật Bản mà mình thấy hay và đáng học hỏi đó là ở văn hóa lâu dài của người Nhật. Mình không bàn về những văn hóa như lịch sự, thật thà hay trật tự, cái mình bàn về là tính lâu dài và duy trì trong văn hóa của người Nhật từ thưở dựng quốc. Người Nhật đã xây dựng văn hóa của họ từ lâu đời, họ hiểu một trong những quy luật cơ bản nhất của việc xâm lược thành công một quốc gia đó là tính chính danh- " Muốn xâm lược một quốc gia thành công, không phải vũ lực mà phải xâm lược được lòng dân ở đó". Đây là một trong những lời khuyên của Nicollò Machiavelli trong Quân Vương. Người Nhật vì thế đã xây dựng tính văn hóa lâu dài khiến cho nền văn hóa ở đây gần như không thể thay đổi trong chiến tranh khi xảy ra mâu thuẫn với các nước đế quốc và đó là một cơ sở khiến cho các đế quốc lo sợ ở nước Nhật. Có thể thấy trong lịch sử của nước Nhật, rất ít khi Nhật Bản xảy ra chiến tranh với các nước ngoại vì một phầ...